Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ.Người bảo nghệ thuật là giản đơn.có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lạiÔng anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do.Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng.Biết chỉ để biết mà thôi.Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây.
