Bệnh tôi nặng đến nỗi không dám nói thiệt với người thân trong nhà.Nếu vậy thì ông nhạc tôi là một tín đồ cao thượng của đạo ấy rồi.Cho nên nếu bạn và tôi, ta có ưu phiền thì cứ nhớ tới phương thuốc cũ kỹ nhưng rất công hiệu ấy, là bày ra việc làm.Rồi tôi bỏ không nghĩ tới nữa.Một bác sĩ nói với ông rằng áp lực ấy đã tới độ rất cao, nguy hiểm tới tánh mạng, mà sẽ còn tăng nữa, cho nên tốt hơn là hãy gấp gấp thu xếp việc nhà đi.Ông nói: "Trời sẽ lo cho ta".Mà khi bạn đã thấy phần thua nhiều hơn phần ăn thì bạn sẽ thương hại cho những hạng "bò sữa" đem hết cả số tiền mồ hôi nước mắt kiếm được để "cúng" vào đề vào tài xỉu hay cá ngựa.Nhưng mấy năm trước đây, các nhà học rán tìm xem óc người ta làm việc được bao lâu mà không thấy mệt, nghĩa là không thấy "sức làm việc kém đi".Phải nói tôi đã tiến tới một quan mới mẻ về tôn giáo.Khi tới tỉnh Joe - một châu thành 60.