Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì.Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia.Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt.À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây.Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng…Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng.Còn lại, không xứng làm bạn tôi…
