Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn.Vào ngủ tiếp đi con.Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt.Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống.Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.Sống là gì nếu không có khoái cảm.Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi.Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai.Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
