Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên.Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện.Tôi nhất quyết không đi.Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi.Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống.Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.
