Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước.Nhà văn vội vàng quệt nước mắt.Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng.Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn.Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi.Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn.Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
