Sự im lặng của đêm khuya, dáng vẻ lờ mờ của đồ đạc trong căn phòng tối, tiếng xe hơi rì rầm từ xa vọng lại – mọi thứ rất xa lạ, rất thù nghịch, và hoàn toàn vô nghĩa đến nỗi tôi cảm thấy ghê tởm mọi thứ.Tự bản thân nó, tâm trí không vận hành sai lệch.Tôi có thể hiểu điều đó.Nó cũng khiến cho bạn cảm nhận sai lệch về lạc thú, và lạc thú ấy luôn biến thành khổ đau.Phải, nhưng chỉ ở phương diện hữu hạnh của vũ trụ được thị hiện dưới dạng vật chất hữu hình mà thôi.Nó vẫn còn đó đằng sau những đám mây mù.Sự giàu sang hôm nay sẽ trở thành nghèo khó hôm sau.Đây là khía cạnh cốt yêu của lòng khoan dung.Theo giải pháp khác, bạn hãy hoàn toàn chấp nhận sự lười nhác hay thụ động của mình vào khoảnh khắc này, nếu đó là sự lựa chọn của bạn.à, sự không tha thứ thậm chí cũng có thể nhằm vào tương lai nữa chứ.
