Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ.Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết.Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió.Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh.Nhưng em thèm được khỏe lại.Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt.Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ.Hoặc: Môn này không phải học.Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh.