Tôi hay rằng - lời ông Duvernoy nói - ông ấy nhờ hăng hái hoạt động cho một liên đoàn các chủ nhân khách sạn mà mục đích là phô trương "sự tiếp đãi niềm nở của châu Mỹ", nên được làm hội trưởng hội đó.Đó là quy tắc thứ 12.Một buổi tối, một ông khách lại chơi.Và thi hào Anh Shakespeare tuy đã được cả nước Anh tôn sùng mà còn mua tước vị để thêm danh giá cho gia đình ông.Người thợ hớt tóc, thoa xà bông thiệt kỹ rồi mới cạo râu.Nhà Ngân hàng không chịu cho tôi cố nhà của tôi thêm một hạn nữa.Mà không ai biết nơi đó rõ hơn ông.Vậy khi mất cái vui rồi, muốn kiếm nó lại thì không cách nào bằng hành động như nó đã trở về với ta rồi.Cuộc hội họp đó đối với tôi quan trọng lắm và tất nhiên là tôi muốn sự tiếp đãi được hoàn toàn chu đáo.Nhưng ông đã phí công công kích và đã hoàn toàn thất bại.
