Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá.Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời.Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy.Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!Không thông minh thì phải cúi đầu xuống.Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày.
