Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.Mà đời người thì có mấy đâu.Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết.Có điều, con đường thì khác.Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh.Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả.Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp.Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm.Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi.
