Vì hình như anh làm gì có trên đời.Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn.Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện.Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.Nhưng những thứ đó hơi hiếm.Tôi không đuổi nó nữa.Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi.Khi bạn rời bàn, bỏ bút.Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục.