Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo.Nhưng có gì lạ đâu? Vẫn là luật nhân quả mà.Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa.Nhưng tôi nhấn mạnh rằng văn chương không bao gồm hết khu vực hiểu biết của loài người.Thật lạ lùng, các nhà báo thường có nhiều ý táo bạo, mới mẻ, hợp thời là vậy, mà chỉ dạy ta cách sống với một số lợi tức nhất định nào đó, chứ không bảo ta cách sống với một số thời gian nhất định.Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu?Tôi lại đón bạn khi bạn ở sở ra.Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều.Thiên-tài cũng không được hưởng thêm, dù chỉ là một giờ mỗi ngày.Bạn đừng sợ tôi sẽ bắt bạn chú ý đến nguyên tắc này, nguyên tắc nọ.
