Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu.Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá.Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị.Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết.Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.