Là dông dài, là ngắn ngủi.Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.Tôi không có nghị lực.Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel.Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu.Lúc đó tôi không có nhà.Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú.Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
