Cũng vậy, không phải sự thỏa mãn nhất thời kích động chúng ta, mà là niềm tin của chúng ta, cảm giác chắc chắn của chúng ta, rằng làm một hành động nào đó sẽ dẫn tới thỏa mãn.Điều này không có nghĩa là khả năng cảm xúc của chúng ta chỉ có thế, nhưng nó cho thấy chúng ta bị giới hạn trong việc tập trung vào cảm xúc và trong chức năng sinh lý của chúng ta.Bước cuối cùng là hiển nhiên: Phấn khởi lên và hành động! Hãy phấn khởi vì bạn có thể xữ lý dễ dàng cảm xúc này và có ngay một hành động để chứng tỏ bạn đã xử lý được nó.Tôi khao khát tự do và tôi mường tượng ra rằng nếu tôi có thể làm cho người khác tự do và cống hiến cho họ, tôi sẽ cảm thấy mình có khả năng làm được bất cứ điều gì.Sức mạnh này sẽ hình thành kinh nghiệm sống vào mỗi giây phút bạn sống cuộc đời mình:Cậu vẫn nói tiếp, "Chú Brown, chú biết sao không?" Brown quay lại phía cậu và hỏi, "Gì vậy, cháu?" Cậu bé nói, "Cháu thuộc tất cả những kỷ lục chú đã lập được, tất cả những thành tích của chú đó".bạn hãy bắt tay làm đi.Đau khổ và thỏa mãn cũng là cái hậu trường của những thảm kịch toàn cầu.Cứ chịu khó làm việc và cầu nguyện cho mình được sống sót".Tôi quyết định làm một cuộc thuyết trình ở Denver, Colorado.
