Liệu nó vẫn còn quá khứ và tương lai không? Liệu chúng ta còn có thể đề cập đến tương lai theo bất cứ một ý nghĩa nào đó không? Câu hỏi: “Mấy giờ rồi?” hay “Hôm nay là ngày thứ mấy?” – nếu như có ai đó nêu lên – sẽ hoàn toàn vô nghĩa.Bạn có thể là một trong số những người đó.Tôi cho rằng thời gian là vật rất quí giá, và chúng ta cần phải học cách sử dụng nó một cách khôn ngoan thay vì phí phạm nó.Mọi cánh cổng đều là cửa chết, qua đó cái tôi hư ngụy bị chết đi.Nó nói năng thông qua bạn, hành động thông qua bạn, và suy nghĩ thông qua bạn.Hãy cảm nhận trường năng lượng ở cơ thể nội tại của bạn khi bạn lắng nghe.Giá như họ biết được rằng tiến vào cái Bây giờ thật dễ dàng biết bao, rằng sức mạnh của sự hiện trú sẽ xóa nhòa quá khứ cùng nỗi đau khổ của nó, và rằng thực tại sẽ đập tan ảo tưởng.Lúc ấy bạn không cần đau khổ nữa.Duy chỉ cường độ sợ hãi của họ là khác biệt nhau thôi.Cho dù cái quầng đau khổ ấy có tấn công anh ta đi nữa, sự việc có lẽ sẽ xảy ra như thế, anh ta vẫn sẽ không phản ứng với nó như thể nó chính là “bạn” vậy, sẽ không thu người lại, hay dựng ra một hàng rào phòng thủ nào đó.
