Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục.Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp.Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng.Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào.Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề.Như một con rết hoặc như một con rắn.Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.