Tối cô cứ lên giường, rồi nếu không chợp mắt đi được thì cứ mặc, đừng thèm nghỉ tới nó.Trong thế giới chiến tranh lần thứ hai, ông Winston Churchil, hồi đó đã 70 tuổi, vẫn làm việc 16 giờ một ngày."Tôi xin ngài giúp đỡ tôi một việc nhỏ.000 sinh viên giải quyết vấn đề rắc rối; và ông nói với tôi: "Sự hỗn độn là nguyên nhân chính của sự lo lắng".Bà lo lắng, cáu kỉnh để rồi, sau đó ít lâu, mắt bà lúc đó mờ hẳn.Tôi hăng hái rảo bước lại phòng một khách hàng.Chúng ta không thể sống trong cả hai cái vô tận đó được, dù chỉ là trong một phần giây.Tại sao lại cần thiết thế?Chính đứa nhỏ này cũng vì khổ cực mà đã cố gắng tự rèn luyện để trở nên người.Tôi rán bắt chước mà không được.
