- Cậu đã làm gì mà không còn một hào, một cắc để trả cho tôi chứ?Theo sự sắp đặt như thế, chắc chắn rằng người chơi bao giờ cũng thua.- Trở về Babylon, với tình cảnh nợ nần chồng chất như thế, ông đã xoay xở như thế nào, hỡi ngài Dabasir đáng kính? - Một thực khách hỏi.Vừa mỉm cười khoát tay chào những thực khách khác ở trong quán, Dabasir vừa nói với Tarkad:- Chia chứ, chia chứ! – Ông Nana-naid nói ngay.Bansir - người đóng xe ngựa ở thành Babylon – đang hết sức chán nản.Bởi vì, tôi nghe tiếng ông chủ bảo rằng sẽ mổ thịt anh khi nào anh bị ốm lần nữa.Nhưng cái xác không hồn của anh ta nhắc ông nhớ đến một kết quả thảm hại.Do vậy, tôi khẳng định rằng bất cứ người nào chậm chạp, do dự trước một cơ hội tốt, thì đích thị đó là một kẻ ù lì một cách đáng tiếc, và chắc chắn là anh ta sẽ hối hận không khác gì người bạn thương gia lúc còn trẻ của chúng ta.Tôi nghĩ đó là loại rượu ngon nhất mà lúc bấy giờ tôi có thể nếm được.