Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi.Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì.Bác cũng bị đau chân.- Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra.Nhưng nó không còn ở đó.Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.Khoảng cách vô hình.Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa…