Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích.Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm.Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.Chính trị là một cuộc chiến.Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành.Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay.