Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch.Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại.Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng.Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi.Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.
