Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau:Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình.Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy.- Tớ cũng không hiểu vì sao cô ấy luôn là người giúp tớ nhận ra những khiếm khuyết trong công việc quản lý của mình.- James siết nhẹ bàn tay vợ và cúi xuống thì thầm.nhạc yêu thích của mình lên.Mỗi cuối tuần, anh thường dẫn các con đi cắm trại hay thong thả đọc một quyển sách nào đó, lắng nghe một bản nhạc và tận hưởng cảm giác yên bình trong khu vườn nhà mình.- Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên.Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây.Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.