Tôi đã khuyên cả ngàn thương gia như vầy: "Các ông luôn trong một tuần lễ, lúc nào cũng mỉm cười, gặp ai cũng mỉm cười.Quân Thổ thắng và khi hai đại tướng Hy Lạp Tricoupis và Dionis lại tổng hành dinh của Kémal để đầu hàng, dân Thổ trút lời nguyền rủa lên đầu họ.Nếu tôi đã thành công được chút nào, toàn là do công của nàng vậy".Nên làm hay không? Tình thế thay đổi hẳn.Ông nói: "Xin ông đừng để họ in tấm hình đó nữa.Rồi sau khi nói chuyện với họ về trận mạc, ông xoa vết thương tự ái của họ: "Tôi xin lấy tư cách một quân nhân nói chuyện với hai Ngài cũng là quân nhân.Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới.Tôi có thuật lạ là biết dùng lời lẽ ôn tồn và những lời khen thành thật".Không có nụ cười đó, Maurice Chevalier có lẽ còn đóng bàn ghế ở Paris như ông thân và anh em ông.Chẳng nói, chẳng rằng, ông Schwab viết số 6 lên trên đất rồi đi.
