Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.Đời sống luôn cần những sự dung hòa.Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái.Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.Em gọi mãi không dậy.Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi.Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.