Tôi đang khánh kiệt”.Bạn có sẵn sàng hi sinh việc gặp gỡ gia đình, bạn bè, cũng như từ bỏ các sở thích và các kỳ nghỉ của mình? Người giàu làm vậy đấy.Nhưng để tôi giải thích thêm một chút.Những nạn nhân thường đổ lỗi cho nền kinh tế, họ đổ lỗi cho chính phủ, đổ lỗi cho thị trường chứng khoán, đổ lỗi cho những người môi giới, đổ lỗi cho chủ, cho người làm thuê của họ, cho quản lý, cho trưởng phòng, cho người đứng trên hay dưới mạng lưới của họ, cho dịch vụ khách hàng, cho phòng vận chuyển, cho đối tác, cho bạn đời, họ đổ lỗi cả Chúa, và tất nhiên họ luôn luôn đổ lỗi cho cha mẹ mình.Ở tuổi 21, tôi nghỉ học và trở thành - bạn đoán đúng đấy - nhà thầu xây dựng.Người nghèo thì không.Và con sẽ có bất cứ thứ gì con muốn dù cha mẹ có thích hay không!”.Và chính từ thời khắc mà người đó toàn tâm, toàn lực, toàn chí cam kết, mọi điều trên thế giới tự nhiên và siêu nhiên dường như cũng thay đổi theo.Tôi lo rằng mình sẽ thất bại, hay tệ hơn là sẽ thành công nhưng rồi lại đánh mất tất cả.Trên con đường ấy, hãy