Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được.Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên).Để thoát khỏi nỗi chán chường.Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống.Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm.Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ.
