Đã đành, cái gì ta thích thì ta để ý tới luôn, nhưng chỉ có một mình ta để ý tới nó.Cách đây vài năm, cháu gái tôi, Joséphine Carnegie, rời quê hương tới làm thư ký cho tôi tại Nữu Ước.Như vậy ông ta hết nói gì được nữa, không có lý lẽ gì để tranh biện được nữa.Rồi sau khi nói chuyện với họ về trận mạc, ông xoa vết thương tự ái của họ: "Tôi xin lấy tư cách một quân nhân nói chuyện với hai Ngài cũng là quân nhân.Và điều đó chúng tôi tất nhiên là muốn tránh.Rút cuộc, tôi xin ông ấy cho biết điều gì, ông cũng vui lòng cho biết hết".Trọng ý kiến của người.Bà chê ông mũi lệch, bà chê môi dưới ông trề ra, bà chê ông có vẻ ốm đói; tay chân lớn quá mà đầu thì nhỏ quá! Hai ông bà trái ngược nhau về đủ mọi phương diện: giáo dục, tính tình, thị hiếu.Như vậy đâu phải cách lấy lòng ông và làm cho ông nghe theo lý luận của tôi.Thầy có giọng nói của một tài tử.
